Khoảnh khắc con nhận ra mình trưởng thành là khi con bắt đầu sợ con không còn một “thế giới” luôn chờ đợi mình trở về nữa…
Hồi nhỏ, thế giới của con chỉ vỏn vẹn trong vòng tay của mẹ. “Mẹ ơi” là câu nói con vô thức gọi tên mỗi lúc thấy chênh vênh, từ vết xước nhỏ ở đầu gối đến những đêm giật mình vì cơn ác mộng giữa đêm.
Nhưng rồi, khi con lớn lên, vòng tay của mẹ bắt đầu trở nên nhỏ bé so với khát vọng của con. Con có thêm nhiều nơi để thuộc về, nhiều người để quan tâm, nhiều điều khiến bản thân bận rộn đến mức con tự cho rằng mình còn rất nhiều thời gian.
Thời gian là thứ công bằng nhưng cũng tàn nhẫn nhất. Nó không chờ con kịp thành công mới bắt đầu lấy đi sức khỏe của mẹ.
Con muốn ở bên mẹ nhiều hơn khi thế giới của con vẫn còn có mẹ. Sau tất cả, điều ý nghĩa nhất không phải là con đã đi được bao xa, mà là khi ngoảnh đầu nhìn lại, con vẫn còn thấy “thế giới” nhỏ ấy đang mỉm cười chờ đợi con trở về.
Nguồn ảnh: TIẾP SỨC MÙA THI – TPHCM