Năm hai mươi hai, bất giác mình nhận ra hơn 1000 ngày ở UEH không dài đến vậy!
Đứa trẻ mười tám tuổi năm ấy đã từng khăng khăng rằng đích đến của mình nhất định phải là UEH. Lúc đó, mình coi cái tên ấy như một lời hứa hẹn, rằng chỉ cần đặt chân qua cánh cổng này, bản thân sẽ tự khắc có được một thanh xuân thật rực rỡ và hạnh phúc.
Hóa ra, hành trình này đã mở ra những góc nhìn mới mà mình từng định nghĩa về “đại học”. Khi xung quanh luôn là những người bạn quá giỏi giang, tụi mình dần học được cách che giấu những chênh vênh và yếu lòng mà bản thân chẳng muốn ai nhìn thấy.
Sẽ thật dối lòng nếu nói rằng hành trình này chỉ toàn những nụ cười hạnh phúc. Đã có những ngày mưa lòng mình lấm lem, những ngày hoàn toàn bất lực và kiệt sức. Nhưng rồi mình nhận ra rằng tất cả những vết xước, những lần tự ti hay thất bại năm đó chưa từng là minh chứng cho sự kém cỏi, mà lại chính là thứ đã âm thầm nhào nặn nên một “mình” vững vàng của hiện tại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng này, tụi mình cũng học được cách làm hòa với chính mình. Ngày mai, tụi mình có thể không phải là những người xuất sắc nhất trên những bảng xếp hạng ngoài kia. Nhưng tụi mình chắc chắn sẽ trở thành những người trưởng thành đầy vững vàng.
Nguồn ảnh: Nguyễn Ngọc Thuỳ Trâm